Archive for the ‘Con người, Tình yêu và Cuộc sống’ Category

Không thể thử

October 21, 2012

Sau ly hôn, cuộc sống vẫn tiếp tục. Sau ly hôn, người ta vẫn cần được sẻ chia, được yêu thương và đem đến yêu thương cho một người nào đó… Nhưng, so với lần kết hôn đầu tiên, tái hôn phức tạp và khó khăn hơn bội phần.

Không thể thử

Khi kết hôn, người ta thường “ưu tiên” cho tình yêu trước, quyết định chọn bạn đời cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, bởi ta chọn “một nửa” chỉ cho riêng ta. Nhưng khi tái hôn, ta không chỉ vì tình yêu, không chỉ chọn bạn đời cho mình mà còn cho cả con cái. Thế nên, ta phải đắn đo, suy xét nhiều điều.

Tôi có những người bạn gái đã chán ngán cuộc sống hôn nhân nhưng vẫn cố níu giữ nó với những lý lẽ không phải là không có lý. Họ e ngại rằng, ly hôn rồi không biết có “ở vậy” được không hay lại “cầm lòng không đậu” mà vơ quàng vơ xiên phải đối tượng còn tệ hơn người cũ. Đó là chưa kể đến trăm mối phức tạp, rồi con ông, con bà, con chúng ta… Vậy thì tốt nhất là không ly hôn để tránh… tái hôn!

Thực tế, khi tái hôn chẳng mấy ai có được cuộc sống ấm êm, vẹn cả đôi đường. Người phụ nữ khi đã ly hôn, dù không phải lỗi của họ, dù họ có nhiều điều tốt đẹp thì vẫn cứ “rớt giá” trong mắt mọi người, bởi đã qua một lần đò. Nếu thêm vướng bận con cái lại càng “mất thế” hơn nhiều. Bởi vậy, “chẳng dại chui đầu vào rọ” như suy nghĩ của chị Hoàng Anh cũng là suy nghĩ của nhiều phụ nữ sau ly hôn.

Sau ly hôn, thường thì người đàn ông bước tiếp “tập hai” nhẹ nhàng, đơn giản hơn nhiều so với người phụ nữ. Chẳng phải họ “có giá” gì hơn, nhưng do quan niệm xã hội, dù đã “thoáng” hơn rất nhiều, vẫn cứ bất công với người phụ nữ. Cứ nhìn vào thực tế thì thấy rõ, đàn ông đã “một đời vợ” vẫn có thể tái hôn dễ dàng với “gái tân”, nhưng phụ nữ “một đời chồng” mà lấy được “trai tân” là điều hiếm thấy. Họ nhẹ nhàng hơn cũng bởi vì khi đã ly hôn, họ ít khi trực tiếp nuôi con nên cái sự “ràng buộc” cũng phần nào được “nới lỏng”, dễ được chấp nhận hơn. Trong bài “Tập 2: cũng đáng để thử…” của anh Minh Phúc đã thể hiện rất rõ điều đó. Dù cũng đau khổ, mất lòng tin vào hôn nhân như chị Hoàng Anh, nhưng sau một thời gian nguôi ngoai, anh lại háo hức “bước tiếp” với tinh thần đầy lạc quan, và cho rằng chẳng có gì đáng ngại nếu cả hai đều có lòng. Và việc tái hôn với anh hình như cũng chẳng mấy quan trọng, nếu không được như mong đợi thì cũng “đáng để thử một lần lắm chứ!”. Tôi cứ nghĩ mãi điều này, chỉ “thử” thôi sao? Chuyện hệ trọng liên quan đến cuộc đời của không chỉ một người mà sao lại là “thử”? Chỉ riêng mình anh thôi hay rất nhiều người đàn ông trước khi tái hôn đều nghĩ như thế? Biết bao bi kịch từ những cuộc “tái hôn” mà không được suy xét thấu đáo mọi bề. Biết bao cuộc “tái hôn” mau chóng thất bại khi những người trong cuộc chưa được trang bị đầy đủ những kỹ năng sống cần thiết cho “tập 2”, hoặc do chưa đủ tấm lòng độ lượng bao dung. Vậy nên, chuyện vô cùng quan trọng này chúng ta không thể “thử”.

Tái hôn, dẫu có là “con đường hoa hồng” thì thực sự cũng rất khó để vượt qua. Hoa hồng dù đẹp và ngát hương, nhưng ẩn sau những bông hoa đẹp là rất nhiều gai nhọn. Ai dám chắc bước đi trên con đường ngát hương hoa ấy mà không một lần “dính” gai tứa máu, đớn đau? Chẳng có hạnh phúc nào trọn vẹn, đặc biệt là hạnh phúc từ những cuộc tái hôn nếu không được trân trọng và có ý thức giữ gìn, vun đắp… Đối với con riêng của mỗi người, cũng cần trang bị cho chúng kiến thức cần thiết về kỹ năng ứng xử trong cuộc sống mới, nếu chúng đã đủ lớn để hiểu biết. Và hơn cả, cần nhất vẫn là tình yêu thương, tấm lòng nhân hậu, bao dung. Chỉ có vậy mới có thể hóa giải được những xung đột tất yếu trong cuộc sống chung “lắp ghép” này.

Sẽ chẳng ngoa chút nào nếu nói rằng, tái hôn đòi hỏi lòng dũng cảm, sự kiên trì và tấm lòng rộng mở. Tái hôn đòi hỏi ý thức và sự nỗ lực gấp nhiều lần của mỗi người trong cuộc. Để vững vàng trong suốt hành trình và đi hết con đường này, ngoài nỗ lực vượt khó của hai người trong cuộc, còn cần đến sự ủng hộ, giúp sức của những người thân yêu bên cạnh hai người. Điều này xin chớ bỏ qua, bởi chính họ sẽ cùng ta làm nên cuộc sống mới.

Theo Hoài Thu

PNO

http://dantri.com.vn/c130/s130-653688/khong-the-thu.htm

Thế hệ của tôi – một thế hệ vứt đi

October 12, 2012

Thích nhất đoạn này:

Mà rằng các bạn chẳng thiết làm gì cả, chẳng thiết tìm hiểu, chẳng thiết suy ngẫm, chẳng thiết tìm tòi.

Tất nhiên khi đọc đến đây, các bạn sẽ tấn công lại cá nhân tôi bằng những câu hỏi đại loại như sau: “Thế mày đã làm được cái quái gì ra hồn chưa mà lớn tiếng la lối và chỉ trích”. Tất nhiên tôi sẽ thẳng thắng trung thực trả lời, tôi cũng không khác mấy các bạn là bao, bởi thế hệ chúng ta – Một thế hệ vứt đi! Tôi cũng sẽ thành thật trả lời rằng…..

Tôi biết bạn sẽ chúng ta sẽ chẳng làm dược gì hơn, nhưng bạn ạ, chúng ta, khi chưa có 1 hành động thực sự cụ thể và 1 giải pháp rõ ràng, ít nhất có thể lên tiếng để làm thức tỉnh và tác động. 1 hành động nhỏ nhoi là quan tâm và lên tiếng vẫn còn hơn ngồi yên đó thụ động chết chìm trong ảo tưởng và tự thõa mãn tự phong.

Và tôi đã sống, và tôi đã hiểu tại sao cái xã hội này vô cảm đến vậy, vô tâm đến vậy rồi. Vì nơi đó còn một lớp người không biết tư duy, không ý chí tiến thủ, không tri thức, không nghị lực, không ước muốn, không lý tưởng, không cả niềm tin?

Nguồn: http://www.gocnhinalan.com/blog-cua-alan-va-bca/the-he-cua-toi-mot-the-he-vut-di.html

BLOG NGÀY THỨ SÁU 12/10/2012 Của Tiểu Bối

8-10-2012

(Viết cho những người bạn của tôi và diễn đàn Wegreen Vietnam)

Bạn của tôi ạ, bạn hỏi tôi đang nghĩ gì trong đầu ư?

Tôi cũng như bạn vậy. Tôi không hiểu các bạn nghĩ gì trong đầu.

Các bạn không thấy một ngày của các bạn trôi qua buồn tẻ sao. Các bạn trao nhau những câu từ nhạt thếch. Các bạn tung ảnh tự sướng. Các bạn vào mạng xã hội chửi một thằng hiếp dâm. Một thằng đâm cha, chém mẹ, và châu đầu vào cái quần lót của 1 người mẫu để mà bình phẩm v.v. Các bạn tung tăng khắp nơi, trợn mắt dòm dòm từ cái chuồng xí trở đi, miệng trầm trồ xuýt xoa: “Ồ, lạ quá, đẹp quá”. Các bạn về ưỡn bụng, vắt chân chữ ngũ mà thầm nhủ ta là người hạnh phúc nhất đời.

Các bạn có bao giờ mơ thấy những gì lớn lao hơn chuyện ngày mai sẽ sống thế nào chăng? Tôi chắc là không. Cái xã hội này đã dạy cho các bạn cách sống mà chẳng cần phải tư duy gì cả rồi. Các bạn chẳng cần tri thức, chẳng cần sự thật. Các bạn thậm chí cũng chẳng cần bộ não nữa. Cứ cột các bạn lại, như cột những con cừu ấy, rồi ném cho mỗi người một bó cỏ. Thế là xong.

Các bạn có dám dấn thân vào cuộc sống này không, có dám thay đổi cuộc sống này không? Các bạn có thấy buồn không khi hòa bình đã bốn chục năm mà đất nước vẫn chưa có nổi một ngày sung sướng? Các bạn có thấy nhục nhã không khi từng tốp sinh viên Việt Nam vừa dí bưu ảnh vào mặt người nước ngoài vừa giải thích bằng thứ tiếng Anh lắp ba lắp bắp: “Đây Việt Nam, đây Hồ Hoàn Kiếm, đây Hoàng Thành”? Người ta quan tâm đến cái xứ này cũng chẳng nhiều hơn họ quan tâm đến sao Hỏa. Mà có khi còn chẳng bằng đâu các bạn ạ.

Các bạn có đau không khi mảnh đất quê hương mình bị người ta xâu xé, khi đập thủy điện bị vỡ, khi đồng bào các bạn lang thang không cửa không nhà? Các bạn có buồn không khi tổ quốc nghẹn ngào nhìn “người lạ” lấn dần từng phân đất, từng mảnh rừng đầu nguồn và chở đi từng tấn tài nguyên. Các bạn có muốn khóc không khi một ông già cúi gập người bôi xi lên giày của một ông Tây, và rưng rưng cảm kích với mấy đồng tiền lẻ nát?

Tất cả nỗi đau hằn xuống mảnh đất này có đáng làm cho các bạn quan tâm hơn một cái túi xách Gucci, một hốt–gờ hở trên hở dưới hay chẳng may toạc váy hở nội y, hay một cô ca sĩ hay người mẫu mới nổi với những phát biểu “đầy chất xám”, một trận đấu bóng hay một cuốn tiểu thuyết ba xu không? Muốn hiểu được nỗi đau các bạn chẳng cần tìm chúng trong một cuốn tiểu thuyết ba xu làm gì. Cách các bạn không xa, người ta đang khóc, người ta đang phải gồng mình lên mà chống chịu và nuốt nước mắt vào trong lòng. Một con đê đang vỡ. Một con tàu sắp chìm. Rất nhiều tập đoàn kinh tế vỡ nợ mà chính các bạn phải gánh lấy phần trả nợ. Một khúc sông sắp mất. Người dân ngậm đắng nhìn từng tấc đất có máu thịt tổ tiên bị mất.

Còn các bạn thì sao? Các bạn ở trong nhà, trùm chăn kín đầu, đánh đánh gõ gõ trao cho nhau những lời nhạt phèo và foward những tin nhắn vô vị. Tôi không nói như thế tức các bạn phải ôm súng xông ra chiến trường hay phải đao to búa lớn hay phải là cái gì cho lớn lao. Mà rằng các bạn chẳng thiết làm gì cả, chẳng thiết tìm hiểu, chẳng thiết suy ngẫm, chẳng thiết tìm tòi.

Tất nhiên khi đọc đến đây, các bạn sẽ tấn công lại cá nhân tôi bằng những câu hỏi đại loại như sau: “Thế mày đã làm được cái quái gì ra hồn chưa mà lớn tiếng la lối và chỉ trích”. Tất nhiên tôi sẽ thẳng thắng trung thực trả lời, tôi cũng không khác mấy các bạn là bao, bởi thế hệ chúng ta – Một thế hệ vứt đi! Tôi cũng sẽ thành thật trả lời rằng:

– Tôi vẫn không biết phải làm thế nào để ngư dân VN không bị tàu lạ đánh, có nói gì, làm gì cũng không làm các ngư dân có cái ăn và những người đã chết sống lại.

– Tôi chả làm gì được để khiến những tệ nạn chấm dứt.

– Tôi chả làm gì được để khiến các ông lãnh đạo hết tham nhũng và dân bớt khổ.

– Tôi cũng chả làm gì được để làm cho điện hết cúp và giao thông hết tắc, và xăng thôi không tăng giá.

– Tôi chả làm gì được hay có giải pháp gì làm cho cô gái trẻ ở các tỉnh nghèo ngưng đi lấy chồng ĐL, HQ.

– Tôi không biết làm gì hay có kế sách gì để khiến các người dân nghèo thôi bán nhà sang xuất khẩu lao động ở Malaysia hay Đông Âu.

– Tôi chả biết làm gì để ngăn các cô gái trẻ không lơ ngơ bị lừa sang làm điếm ở Campuchia.

– Tôi vẫn không biết làm thế nào để các tập đoàn kinh tế bớt làm ăn thất thoát, kém hiệu quả, tham nhũng tràn lan

– Tôi chả biết làm gì, và làm thế nào để bla bla bla,…

Tôi biết bạn sẽ chúng ta sẽ chẳng làm dược gì hơn, nhưng bạn ạ, chúng ta, khi chưa có 1 hành động thực sự cụ thể và 1 giải pháp rõ ràng, ít nhất có thể lên tiếng để làm thức tỉnh và tác động. 1 hành động nhỏ nhoi là quan tâm và lên tiếng vẫn còn hơn ngồi yên đó thụ động chết chìm trong ảo tưởng và tự thõa mãn tự phong.

Và tôi đã sống, và tôi đã hiểu tại sao cái xã hội này vô cảm đến vậy, vô tâm đến vậy rồi. Vì nơi đó còn một lớp người không biết tư duy, không ý chí tiến thủ, không tri thức, không nghị lực, không ước muốn, không lý tưởng, không cả niềm tin? Họ giới hạn hạnh phúc của mình trong hai mươi mét vuông nhà, bàn chuyện thiên hạ và tính xem ngày mai nên đi xem phim hay lượn phố. Họ không đòi hỏi một điều gì hết, họ không ý thức được vị trí của mình, chẳng cần rung động, chẳng cần xót xa. Họ chẳng có động lực để làm bất cứ điều gì trừ khi người khác lấy roi quất vào mông họ.

Gần 3 giờ rưỡi sáng.

OH, Chủ Nhật, Ngày 7/10/2012

Tiểu Bối

Thung lũng hoang vắng

September 26, 2012

Review

Phim

Tên ngốc lém lỉnh

September 2, 2010

Cả tuần nay, hắn cứ lao vào công việc, chả thèm để ý gì tới mình. Có biết mình thèm ốc, thèm chè không biết nữa? Thèm… được thấy hắn cười toe để cái sống mũi nhăn lên y như…ỉn!

abc

Ảnh: deshow.net.

Bực qúa đi mất, mình chả muốn hẹn ai để có một ngày sốt ruột, mong ngóng với cái tên vô tâm này thế ư?

Lấy điện thoại ra nhắn tin cho hắn, đợi mãi đến chiều hắn mới reply “tối anh về, anh dắt Cọp đi ăn ốc nhé!”… Hihi, sóng trong lòng bớt đi một nửa, nhưng mình chả thèm mừng vội, phải cho hắn biết mình chả thèm hắn. (Thực ra là thương hắn vì công việc áp lực và hắn rất yêu mình vì có chút thời gian rành nào là chỉ bù đắp cho mình thôi).

Reng reng…! chuông cửa reo, giờ này chỉ là hắn đi làm về thôi, muộn rồi mà, đang lơ mơ ngủ lõng thõng ra mở cửa, cái mặt hắn tươi rói, toe toét (hắn biết mình chờ, mình giận). “Cọp của anh đang ngủ à, nhìn mặt cọp tức cười quá!” Hơ hơ..hắn đánh trống lảng hiệu quả thật đấy!

Chả thèm nói gì, ai kêu thương việc hơn thương “vợ”, “em ghét anh lắm, anh cười nhìn anh thấy ghét lắm, em không thèm đi đâu với anh đâu!”.

Hắn cười xòa kéo tay mình vào nhà, thơm rối rít, mình không né được mà né làm gì hihi.

“Thương Cọp của anh, bây giờ anh đền gì Cọp thích nhé, em thích gì nào?”. Thế thì làm sao mà giận được cơ chứ, “Ốc nhé, Cọp đang… nhớ anh bán ốc! hihi” “Uh thế thì có ai rước Cọp đi cho tui rảnh nợ nào, tui còn mừng”. Thôi nào, mình ôm chầm lấy hắn và dụi đầu vào ngực hít lấy hít để cái mùi quen thuộc, làm sao có ai đáng yêu hơn hắn chứ.

Hắn cười, vò đầu mình rối tung cứ như mình con nít lắm, uh chỉ có con nít mới hay vòi vĩnh như vậy chứ nhỉ? …

Cọp & Chuột

Sướng, khổ tại tâm!

December 30, 2009

Khi vui, hãy trân trọng. Lúc buồn, hãy lạc quan mà vượt qua. Trải bao gian khổ để có hạnh phúc hôm nay, phải gìn giữ!
Bạn tôi có người chị gặp vấn đề về thần kinh, có lẽ vì thế mãi đến giờ, anh vẫn chưa lấy vợ. Phải người con gái thật cao thượng, vị tha mới có thể hy sinh cả những giây phút hạnh phúc của riêng mình, để dành chăm sóc cho chị chồng.

Tôi không thể có sự dũng cảm ấy. Khi nghe chuyện của anh, chợt nhận ra, cho đến tận bây giờ, mình vẫn chưa đánh giá hết được khái niệm: Hạnh phúc là gì?

Bạn tôi bảo, với anh, hạnh phúc chỉ là lúc về nhà, thấy chị gái cười và gọi tên mình. Lúc đó, dù xua chị đi, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, anh vẫn thấy vui sướng, vì chị vẫn nhận ra mình, vì chị vẫn mạnh khoẻ. Nhiều lúc buồn tủi vì bạn bè có gia đình hết, tự hỏi tại sao không có ai hiểu và ở bên cạnh mình? Anh nhủ, nếu có, sẽ yêu thương người con gái đó hết mực, sẽ đáp đền sự hy sinh cao thượng ấy cả đời. Nhưng rồi lo rằng, mình sẽ làm cô ấy khổ…

Nghe chuyện của bạn, thấy mình hạnh phúc quá mà không biết cảm nhận. Vẫn luôn buồn vì nghèo hơn bạn bè, nhưng nhìn quanh vẫn thấy những người khó khăn hơn rất nhiều. Đến manh áo cũng rách, bữa cơm no cũng không phải lúc nào cũng có. Có người bảo mình hạnh phúc vì đang có những người thân yêu ở bên cạnh, còn họ giờ đây có muốn cũng không được. …

Đúng, đôi khi mình chẳng biết bằng lòng với cuộc sống. Cứ ao ước phải giàu có thế này, xinh đẹp thế kia, có người yêu tài giỏi thế này, có chồng đẹp trai thế kia, con cái thì phải giỏi nhất nhì trong đám bạn bè, thế rồi cứ bỏ qua hết những hạnh phúc bình dị.

Còn nhớ, Trương Vô Kỵ trong Cô gái Đồ Long đã để lại sau lưng chức vị bang chủ bang phái nhất nhì giang hồ, để lại sau lưng bao người yêu mến để đi chu du thiên hạ với người thương. Hạnh phúc lúc đấy chỉ là ngày ngày được vẽ lông mày cho nàng mà thôi. Ngẫm ra muôn sự đều do mình cả!

Khi vui, hay trân trọng nó. Lúc buồn hãy nghĩ lạc quan mà vượt qua. Trải bao gian khổ để có hạnh phúc hôm nay, xin hãy gìn giữ!

(Trích Blog của bạn Khôi mập)

Hạnh phúc gia đình

August 1, 2009

Hôm nay lại nhận được một tin rất buồn nữa, lần này là về gia đình nhỏ của mình. Hồi Mẹ còn, mình đã từng có một gia đình hạnh phúc…Nhưng mọi thứ đã không còn nữa từ rất lâu rồi, từ cả trước khi mẹ mất. Hạnh phúc gia đình sao mà xa vời quá, là một khái niệm rất xa xỉ đối với bản thân mình…Buồn vậy, nhưng vẫn phải cố gắng bước tiếp…Để sống và hy vọng..

Náu mình sau vụ hụt yêu

July 27, 2009

Tình yêu như một con sóng, chỉ một con sóng thôi. Lặng lẽ hay ào ạt vỗ vào bờ … rồi lùi ra tận biển khơi. Con sóng nhỏ, lăn tăn sẽ làm ta nuối tiếc. Con sóng cao, dữ dội luôn để lại những vết hoang tàn.

Tôi đã gặp một con sóng … thần! Sóng mạnh mẽ lôi được cả dã tràng ra khỏi vỏ ốc. Nâng niu nó trên ngọn sóng cao, ôm ấp nó vào lòng che chở, làm nó ngất ngây ngập tràn hạnh phúc. Rồi bỗng dưng, con sóng lụi tàn. Dã tràng chơi vơi, bấu víu vào một cọng rong rêu nhỏ bé giữa biển khơi … thoi thóp … quay cuồng, hụt hẫng.

Dã tràng mệt mỏi tìm lối vào bờ, thế nhưng … “Shut up and get lost!” Sóng bội bạc hét lên, cướp luôn cả cái phao nhỏ bé ấy…

Đã bao năm trôi qua, con sóng thần chỉ còn là tiềm thức. Nhưng dã tràng không bao giờ ra khỏi vỏ nữa. Nó trốn thật kĩ khi nhìn thấy những con sóng… ngoài xa.


Nguyen Trung Tuan

Lecture Notes in Mathematics, High School Olympiads

MOOCtalk

Let's teach the world

The Proof is in the Pudding

The proof of the pudding is in the eating.

Windows On Theory

A Research Blog